Ban ngày, chẳng ai biết các em ở mái ấm đã đi qua những điều gì. Có thể là những buổi chơi đùa giản đơn, có thể là những khoảng lặng rất riêng. Chỉ đến khi chiều xuống, lớp học sáng đèn, người ta mới thấy các em ngồi lại bên nhau, mang theo sự hồn nhiên và cả niềm mong chờ rất khẽ dành cho con chữ.
Đội hình Vì Đàn Em bước vào lớp với những cuốn sách giáo khoa trên tay. Không ai đứng bục giảng với suy nghĩ mình là thầy cô, chỉ lặng lẽ chọn cách làm những người gieo chữ. Trước giờ học, bảng được lau sạch, bàn ghế được xếp ngay ngắn, như một sự chuẩn bị tử tế cho từng con chữ sắp được trao đi.
Khi tiết học bắt đầu, lớp học dần lắng xuống. Ánh mắt các em dõi theo từng dòng chữ, từng lời giảng. Trong khoảnh khắc ấy, con chữ không còn nằm yên trên trang giấy, mà trở thành cầu nối của sự kiên nhẫn, của niềm tin rằng tri thức có thể mở ra những chân trời rất xa.
Giờ ra chơi mang theo tiếng cười hồn nhiên, rồi cũng nhanh chóng khép lại. Các em trở về chỗ ngồi, tiếp tục học, tiếp tục lắng nghe, như thể hiểu rằng mỗi buổi học trôi qua là một hạt mầm nhỏ đang được gieo xuống.
Buổi học khép lại bằng những lời chào thân quen. Các em chào các chiến sĩ, những lời chào lễ phép và trong veo. Trước khi rời lớp, Đội hình Vì Đàn Em lại chào thầy Thành, người giáo viên phụ trách lớp, như một sự tiếp nối lặng thầm của nghề gieo chữ. Những lời chào cứ thế nối nhau, khép lại một buổi chiều bình dị, nhưng đủ để nhắc nhớ rằng có những hành trình gieo chữ mà không cần hào quang, nhưng vẫn âm thầm làm nên những mùa xanh rất lâu về sau.

Thông tin chi tiết tại: https://www.facebook.com/share/v/1Cm9BBm81Z/
Đông Xanh - Cộng tác viên truyền thông Trường Đại học Công nghệ Thông tin

